[CSNNCLNK] Chương 71

Chương 71

Khương Sâm đến rất được người nhà hoan nghênh, Khương Sâm thật không ngờ sẽ đụng mặt Vĩnh Tuệ thiền sư ở đây, hai năm trước hắn đến Thiếu Lâm làm việc, quen biết với Vĩnh Tuệ thiền sư, hai người cũng không xa lạ gì.

Khương Sâm đến không làm thay đổi cuộc sống của Ngọc Khê, chỉ có ngày thường bớt việc hơn thôi.

Ngày thứ hai Khương Sâm đến, Ngọc Khê liền nhớ đến kế hoạch dẫn nước từ suối của mình. Hôm qua cậu ăn cá trong dòng suối nhỏ, hương vị vô cùng ngon, thậm chí còn ngon hơn cá sông, Ngọc Khê đoán chắc do tác dụng của linh khí, cậu tra xét qua, con suối không chảy nhiều nước, từ trên núi đi ngang qua cửa nhà bọn cậu, chảy xuôi xuống hướng nam, từ triền núi phía nam quẹo vào trong rừng, ước chừng cách hơn một km, cuối cùng hình thành một vùng nước đọng, theo suối nước lưu động vùng nước đọng gia tăng lớn nhỏ. Có lẽ do áp lực trong lòng đất nhỏ nên dòng nước rất nhỏ, nhưng suối nước đã tồn tại từ khi cậu bắt đầu có trí nhớ, lượng nước chứa đựng chắc chắn là rất lớn.

Ăn điểm tâm xong, Ngọc Khê liền khiêng cuốc xẻng ra phía sau núi, đi đến bên cạnh con suối, Khương Sâm cũng đi theo, trong lòng hắn có Ngọc Khê, tuy tình cảm này không thể mở miệng, nhưng người như hắn nếu trong lòng nhớ thương ai, có sao cũng không bỏ xuống được, huống chi đối với người khuyết thiếu tình thân như hắn, tình cảm như vậy thật tốt đẹp, cho dù luôn tại bên cậu làm một người bạn cũng sẽ thấy thật hạnh phúc. Huống chi cùng nhau làm việc với Ngọc Khê làm hắn có cảm giác như cùng Ngọc Khê kiến tạo gia viên vậy.

“Con suối này hình như từ dưới lòng đất trào lên, nhưng sao dòng nước lại nhỏ như vậy?” Khương Sâm nhìn con suối, nó nằm trên một sườn dốc, dưới sườn dốc có vũng nước đọng hình thành tự nhiên, có lẽ hàng năm ma sát nên không có bùn đất, phần nhiều là đá.

“Em nhớ hồi nhỏ đã nhìn thấy con suối này rồi, trước đây lúc nhà em chưa đào giếng, không biết có dùng nước này hay không nữa.”

“Em muốn làm thế nào?” Khương Sâm nhìn nhìn chung quanh, mặt đất không quá bằng phẳng.

“Em nghĩ nên đào cái ao, xem xem có thể nuôi cá hay không. Bên này giữ nước, nước đầy sẽ tự nhiên tồn lại, phá ra chút là được.” Ngọc Khê lấy tay chỉ chỉ, đây là hai chặng giữa núi, phân biệt xấp xỉ hơn hai mẫu, cũng không cần hợp quy tắc lắm, chỉ ấn theo địa hình mà đào là được.

Khương Sâm lắc lắc đầu, “Em mà đào như vậy, nước quá nhiều, chắc chắn không giữ được, không khéo sẽ bị sụp.”

Ngọc Khê nghĩ nghĩ, “Không có việc gì đâu, cứ đào như vậy đi, em sẽ nghĩ cách.” Nếu không được có thể dùng đá đắp lên, sở dĩ nói như vậy, là do cậu đã nghĩ đến niêm hợp phùkiên lũy trận trong đạo thuật, thời gian gần đây Ngọc Khê không ít lần nghiên cứu đạo thuật, bùa và trận pháp này là cậu coi trọng nhất, tụ nguyên trận đã có hiệu quả, Ngọc Khê càng thêm coi trọng đạo thuật. Niêm hợp phù danh như ý nghĩa, có tác dụng kết hợp lại, loại bùa này vô cùng tốt, chỉ cần là vật chất tự nhiên đều có thể dùng niêm hợp phù để kết hợp.

Niêm hợp phù đã được cậu chứng thực, bởi Đại Hoàng Đao Sẹo trong nhà hay thích nhảy qua tường để ra vào nhà, đá trên tường đều đắp lên nên không sử dụng xi măng liên kết, chúng nó ra vào không cẩn thận một cái là lại đạp mấy khối xuống, thời gian dài trên tường toàn lỗ hổng, Ngọc Khê hay dùng loại niêm hợp phù này để dính tường vây lại, hiệu quả tốt hơn cậu tưởng tượng, sau khi sử dụng bùa, cả bức tường trở thành một chỉnh thể, từ bên ngoài nhìn không ra, sau khi Ngọc Khê kết hợp tường trong nhà xong, cũng tự thí nghiệm một chút, rất khó lay động, nhưng bùa còn yếu hơn trận pháp chút, tường vây trong nhà nếu là Ngọc Khê thì vẫn có thể mở ra được. Cho nên cậu lại nghĩ đến kiên lũy trận, danh như ý nghĩa, trận pháp này có thể khiến phòng ngự kiên cố như thành lũy. Hai cái kết hợp, cho dù là cậu cũng không có cách nào đột phá.

Ngọc Khê và Khương Sâm cùng nghiên cứu nên đào ao ở chỗ nào, không cần theo hình dạng gì, làm thế nào thích hợp là được, kết quả hình dạng lại giống bàn chân to, một bên rộng một bên hẹp.

“Nếu không liền đào thành cái chân luôn, làm vài cái ao nhỏ như thế đến mùa hè tắm rửa cũng tốt à nha.” Khương Sâm vừa thấy hai người vẽ ra hình dạng gì liền buồn cười.

Ngọc Khê cũng gật đầu, “Như vậy bên này là đầu ngón chân, vừa vặn là nơi thoát nước, nơi này hơi cao một chút, mực nước đạt tới trình độ nhất định sẽ chảy ra từ nơi này.”

“Ừ, về sau bắt cá cũng có thể bắt từ nơi này.” Khương Sâm càng nghĩ càng thấy có thể làm, cầm nhánh cây vẽ phương án lên trên đất cho Ngọc Khê. Ngọc Khê gật đầu, cuối cùng đánh nhịp.

Vẽ xong phương án hai người bắt tay đào luôn, Ngọc Khê đến nhà lục thúc mượn một cục gạch hỏng trước, cục gạch đã nát một nửa, không dùng để đắp được, nhưng đặt dưới con suối, vừa vặn dẫn nước suối đi. Lại đào rãnh, dẫn hết tất cả nước tồn lại trước kia đi. Như vậy làm việc cũng dễ hơn.

Kết quả không ngờ lúc thả nước, cái ao không đến nửa mẫu thế nhưng không hề thiếu cá nhỏ, cá lớn nhất cũng to bằng bàn tay, nhỏ thì mới bằng ngón cái, có cá trích, cá chép, cá mè hoa thậm chí còn có mấy con cá trạch hoa bởi vì quá nhỏ nên ban đầu Ngọc Khê cũng chưa nhận ra, vẫn do Khương Sâm phát hiện.

“Con cá kia thoạt nhìn hình như là cá con.” Khương Sâm nhón lấy một con cá nhỏ nhìn nhìn rồi nói.

“Trước kia trong dòng suối nhỏ cũng có thể bắt được mấy con cá, em nhớ rằng hai năm trước tam thúc thu được không ít cá ở sông lớn bên cạnh, đều còn sống, lúc đó liền nuôi ở trong này, ăn trong thời gian dài, có lẽ vào thời điểm đó sinh trứng.” Ngọc Khê suy nghĩ một chút rồi nói thêm với Khương Sâm, “Năm sau em nhận thầu hai ngọn núi nhỏ, nên bố trí tụ nguyên trận lên đấy, có lẽ chính vì vậy mà những con cá nhỏ này mới ấp trứng nhiều đến vậy.”

Khương Sâm nở nụ cười, “Bằng đó cá cứ giữ đi, đỡ phải mua cá con, hiện giờ không phóng thích cá được, trước hết cứ nuôi đi. Xem xem có thể qua mùa đông không, nếu đến mùa đông bị đóng băng, vậy chúng ta đành đào lên.” Trong lòng hắn đang cao hứng, ngay cả chuyện về tụ nguyên trận mà Ngọc Khê cũng nói với hắn, có phải ý nghĩa rằng quan hệ của bọn họ trên thực tế đã rất thân mật rồi không.

Ngọc Khê đương nhiên không biết trong lòng hắn nghĩ như thế nào, cân nhắc một lát, “Em về xem, hình như có trận pháp có thể giải quyết.” Ngọc Khê phát hiện đầu mình như được mở nút, trước đó cậu luôn thấy trận pháp bùa chú trong đạo thuật tác dụng không lớn, cậu lại không tranh cường tranh phách, những thứ đó cũng không có tác dụng gì, nhưng hiện tại suy nghĩ cẩn thận, cậu hoàn toàn có thể áp dụng tác dụng của trận pháp vào trong cuộc sống hằng ngày. Nghĩ như vậy, cậu thấy rất nhiều chỗ trong nhà đều có thể tiến hành cải tạo.

Khương Sâm nghe vậy cũng cảm thấy hứng thú, “Đợi có thời gian anh cũng phải xem, cảm giác những trận pháp đó rất có tác dụng. Nhưng bố trí có khó không?”

“Bố trí thì không khó, nhưng vật liệu môi giới lại khá khó làm, không có linh thạch như trong sách, thay ngọc thạch cũng được.” Ngọc Khê nghĩ chờ bên này đào ao xong, ngày khác đến Cáp thị một chuyến, mua chút ngọc thạch mới tốt. Cậu nhớ giờ Cáp thị không hề thiếu cửa hàng bán ngọc Nga, không biết giá cả thế nào.

“Ồ, ngọc thạch gì cũng được sao?” Khương Sâm một bên bắt cá nhỏ vào trong thùng một bên hỏi.

“Không câu nệ là ngọc thạch gì, chỉ cần tính dẫn truyền tốt là được. Cụ thể  còn phải xem mới biết được.”

“Vừa vặn anh có một người bạn buôn bán ngọc thạch, anh sẽ bảo hắn làm chút ngọc thạch, giá có thể rẻ đi không ít.”

“Làm thế không tốt lắm đâu.” Ngọc Khê có động tâm nhưng chỉ sợ thêm phiền cho Khương Sâm.

“Không có việc gì. Hắn là người kinh doanh, không để chúng ta chiếm tiện nghi gì đâu, nhưng nếu so sánh thì thấp hơn nhiều giá trên thị trường. Đợi đến buổi tối anh gọi điện cho hắn. Trên tay hắn có nhiều con đường, anh bảo hắn gửi ngọc mẫu đến, đến lúc đó lại xem loại nào thích hợp.”

Ngọc Khê gật đầu, “Vậy làm phiền Khương ca.”

“Em với anh còn khách khí gì nữa.” Khương Sâm hơi bất mãn, nói.

Ngọc Khê cười cười, nhưng không nói lời cảm ơn.

Hai người làm việc nhanh, ao nước rộng hơn hai mẫu đào trong ba ngày, tuyệt đối là thể chất siêu nhân, sau khi toàn bộ hình dáng hồ nước sơ lược hình thành, Ngọc Khê và Khương Sâm cùng kéo đá về, dùng đá vây quanh bên cạnh hồ nước. Phía dưới không trải gì để về sau thực vật thủy sinh phát triển, đắp đá xong, Ngọc Khê sử dụng niêm hợp phù, trải trận pháp, quả nhiên cứng rắn chặt chẽ, ngoại trừ chỗ đã sớm mở khẩu thì quanh thân không chỗ nào rỉ nước.

Làm hồ nước xong đã là một tuần sau, đứng cạnh con suối trên núi nhìn xuống sẽ nhìn thấy một bàn chân to có năm đầu ngón chân, tại chỗ năm đầu ngón chân có sơn tuyền chảy xuôi, từ xa nhìn lại giống như thác nước nhỏ. Nước phun ra ngoài giống như trước đây, vẫn như cũ hình thành một dòng suối nhỏ.

Hiệu suất của bạn Khương Sâm rất cao, hắn gọi điện thoại lại, một tuần sau gửi đến tám khối nguyên thạch. To nhất bằng nửa quả bóng đá, nhỏ nhất cũng lớn bằng bàn tay. Ngọc xanh ngọc trắng mỗi khối không giống nhau, Ngọc Khê thử cảm nhận, ngọc thạch xấu không có quan hệ gì với màu sắc, ngọc thạch không có tạp sắc là tốt nhất. Nhưng có tạp sắc cũng không sao, chỉ cần có thể thừa nhận trận pháp là được, Ngọc Khê phát hiện chỉ cần tại một mặt ngọc thạch khắc chế tụ nguyên trận, một mặt khác khắc chế trận pháp khác, như vậy là có thể tạo thành hiệu quả kép, khiến thời gian sử dụng ngọc thạch tăng lên, nhưng nếu vậy thì dù thế nào cũng phải là ngọc thạch cực phẩm. Phiền phức duy nhất là cách luyện chế loại này vô cùng khó.

Advertisements

4 thoughts on “[CSNNCLNK] Chương 71

ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ(,,•﹏•,,) (*´∇`*) ( ̄^ ̄゜) (¬_¬) ✪◡ू✪ (๑≖▽≖๑) (๑•́ ₃ •̀๑) _(:3 lZ)_ ( ̄▽ ̄)ノ(´∀`)(¬‿¬)(◕‿‿◕。) (๑・ω-)~♥” ( ˘ ³˘)♥ (¯―¯٥) (╥ㅂ╥) Σ( ̄□ ̄;)(●__●)(☉_☉)щ(゜ロ゜щ) ━Σ(゚Д゚|||)━ (づ ̄ ³ ̄) (´~`)(;¬_¬) ( ー̀εー́ ) (๑´ㅂ`๑) (〃▽〃) (╬☉д⊙) (゜Д゜*) (っ `-´ c) (╯‵□′ )╯︵┻━┻ (๑`^´๑)(๑・`▱´・๑)(⊙∀⊙)〜( ̄▽ ̄〜)(⚈﹃⚈)o ( ̄ヘ ̄o )

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: